Loading...
Thứ Ba, 09/6/2026

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “CÀ RỀ, XÀ QUẦN, CÀ RỊCH CÀ TANG” CHẬM THÌ GỌI SAO CŨNG ĐƯỢC MÀ

Trong tiếng nói thường ngày ở Nam Bộ, cái “chậm” hiếm khi chỉ có một cách gọi cố định. Người ta có thể nói “cà rề”, “xà quần” hay “cà rịch cà tang” nghe thì tưởng giống nhau, nhưng mỗi từ lại mang một chút sắc thái riêng.

Theo Từ điển Từ ngữ Nam Bộ của Huỳnh Công Tín (2009), đây đều là những cách nói chỉ trạng thái chậm chạp trong hành động. Tuy vậy, trong đời sống hằng ngày, ranh giới giữa chúng không phải lúc nào cũng được phân biệt rạch ròi.

Có người nói “cà rề” để chỉ làm việc lâu la, chậm rãi. Có lúc lại buột miệng “xà quần” khi thấy ai đó cứ quanh quẩn chưa xong việc. Khi khác, “cà rịch cà tang” được dùng để diễn tả cái chậm rãi đến mức khoan thai, lề mề đến độ chần chừ. Nhưng cũng không hiếm trường hợp, mấy từ này được dùng lẫn qua lại, tùy theo thói quen hoặc cảm xúc lúc nói.

Chính cái sự “xài sao cũng được” đó lại là một nét đặc trưng thú vị. Người nói không quá đặt nặng việc phải chọn đúng từ theo nghĩa chuẩn, mà ưu tiên cảm giác tự nhiên, thuận miệng. Nghĩ tới chữ nào thì nói chữ đó, miễn người nghe hiểu được cái “chậm” đang muốn nói tới.

Vì vậy, “cà rề”, “xà quần”, hay “cà rịch cà tang” không chỉ là những từ miêu tả, mà còn phản ánh cách người Nam Bộ sử dụng ngôn ngữ: linh hoạt, tự nhiên và đôi khi rất… tùy hứng.

Bà con mình nhớ theo dõi trang Thư viện số Nguyễn An Ninh để nghe thêm nhiều câu chuyện đời thường được kể bằng chính lời ăn tiếng nói Nam Bộ nhen!

 

DESIGN (1)

-----

Nội dung: Phùng Vịnh

Minh họa: Phùng Vịnh

Nguồn tham khảo: Huỳnh Công Tín (2009). Từ điển Từ ngữ Nam Bộ. NXB Chính trị Quốc gia

Tin liên quan

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “HẠNG CÁ KÈO” - TƯỞNG CHUYỆN CÁ HÓA RA CHUYỆN NGƯỜI

Nghe đến cụm từ “hạng cá kèo”, không ít người sẽ ngạc nhiên nghĩ rằng cá kèo thì ai cũng biết, nhưng cá kèo mà cũng có “hạng” nữa sao. Thoạt nghe, đây chỉ là một cách nói vui tai của người Nam Bộ. Thế nhưng đằng sau cách nói dân dã ấy lại là cả một câu chuyện thú vị về những đêm hát xưa, về đời sống văn hóa bình dân và đặc biệt là lối quan sát hóm hỉnh, giàu hình tượng của người dân miền sông nước.
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: NGƯỜI NAM BỘ ĐÃ KHIẾN CHỮ “NHỎ” TRỞ NÊN THÚ VỊ NHƯ THẾ NÀO?

Trong tiếng Việt, để nói về “cái nhỏ”, người ta thường nghĩ ngay đến những từ quen thuộc như “nhỏ”, “bé”, “bé tí”, “nhỏ xíu”,… Nhưng khi bước vào thế giới ngôn ngữ của người Nam Bộ, cái “nhỏ” ấy bỗng trở nên sinh động hơn với hàng loạt cách nói giàu hình ảnh. Để thấy rõ sự sáng tạo và cái duyên trong lời ăn tiếng nói của người Nam Bộ, có thể tìm hiểu thông qua một số cách diễn đạt về cái “nhỏ” như sau:
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “TỔ BÀ CHẢNG”, “TỔ BÀ DỀNH”, “TỔ BÀ NÁI” - BỰ GÌ MÀ BỰ DỮ VẬY TRỜI!

Trong tiếng nói Nam Bộ, gặp cái gì to quá, bự quá, người ta đâu chỉ nói “bự lắm” là xong. Nhiều khi bà con mình nói nghe đã miệng hơn, như “tổ bà chảng”, “tổ bà dềnh”, “tổ bà nái”. Nghe một phát là biết liền, cái đó bự quá chừng, quá cỡ bình thường.
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “HẠN BÀ CHẰN” - NGHE NHƯ CHUYỆN DÂN GIAN, HÓA RA LÀ CHUYỆN THỜI TIẾT

Đang giữa mùa mưa, trời bỗng đứng nắng chang chang suốt nhiều ngày liền. Ruộng đồng thì khô rang, người lớn nhìn trời rồi thở dài: “Tới hạn bà chằn rồi!”. Nghe cái tên vừa lạ vừa có chút “rờn rợn” ấy khiến nhiều người cứ tưởng đó là câu chuyện dân gian nào đó ở phương Nam. Nhưng thật ra, “hạn bà chằn” lại là một cách gọi rất độc đáo của người Nam Bộ để chỉ một hiện tượng thời tiết quen thuộc. Vậy “bà chằn” là ai, và vì sao một đợt nắng hạn giữa mùa mưa lại mang cái tên đặc biệt đến vậy?
Xem chi tiết