Loading...
Thứ Bảy, 27/6/2026

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “HẠN BÀ CHẰN” - NGHE NHƯ CHUYỆN DÂN GIAN, HÓA RA LÀ CHUYỆN THỜI TIẾT

Đang giữa mùa mưa, trời bỗng đứng nắng chang chang suốt nhiều ngày liền. Ruộng đồng thì khô rang, người lớn nhìn trời rồi thở dài: “Tới hạn bà chằn rồi!”. Nghe cái tên vừa lạ vừa có chút “rờn rợn” ấy khiến nhiều người cứ tưởng đó là câu chuyện dân gian nào đó ở phương Nam. Nhưng thật ra, “hạn bà chằn” lại là một cách gọi rất độc đáo của người Nam Bộ để chỉ một hiện tượng thời tiết quen thuộc. Vậy “bà chằn” là ai, và vì sao một đợt nắng hạn giữa mùa mưa lại mang cái tên đặc biệt đến vậy?

Theo Chuyện địa danh và chữ nghĩa Nam Bộ (Huỳnh Công Tín, 2019) “hạn bà chằn” được dùng với nghĩa chuyên biệt để chỉ một đợt khô hạn ngắn giữa mùa mưa ở Nam Bộ. Khi trời nắng kéo dài, đồng ruộng bắt đầu khô cạn, nứt nẻ, những sinh vật có hình dạng giống con đỉa (dân gian gọi là “con bà chằn”) phải bò đi tìm nơi có nước và để lại trên mặt đất những lối ngoằn ngoèo do chất dịch của chúng tiết ra mà mắt thường có thể nhìn thấy. Từ hiện tượng ấy, người dân đã gọi khoảng thời gian khô hạn này là “hạn bà chằn”.

Cách gọi này gắn liền với đời sống sản xuất nông nghiệp của cư dân đồng bằng sông Cửu Long, đặc biệt vào thời điểm việc canh tác còn phụ thuộc nhiều vào nước trời. Trong thực tế sử dụng, cụm từ này thường xuất hiện trong những câu chuyện mà người dân Nam Bộ nói với nhau về thời tiết, mùa vụ và ruộng đồng như khi “Năm nào tới tháng này cũng có hạn bà chằn” hay “Ruộng đang có nước mà gặp hạn bà chằn là cực lắm”.

Theo lý giải khoa học, hiện tượng này xuất hiện do ảnh hưởng của các luồng gió xoáy nghịch trên cao, thường xảy ra vào khoảng tháng 8. Dưới tác động của áp cao Thái Bình Dương, gió đông nam khô sẽ đẩy lùi gió tây mang nhiều hơi ẩm, khiến khu vực đồng bằng sông Cửu Long xuất hiện những đợt nắng hạn ngắn ngay giữa mùa mưa.

Việc sử dụng cách gọi “hạn bà chằn” để chỉ một hiện tượng thời tiết đã góp phần thể hiện dấu ấn văn hóa đặc trưng trong ngôn ngữ Nam Bộ. Qua cách nói dân dã ấy, có thể thấy người phương Nam luôn quan sát thiên nhiên bằng kinh nghiệm thực tế và diễn đạt mọi thứ bằng những hình ảnh gần gũi với ruộng đồng, sông nước. Chính điều đó đã tạo nên nét mộc mạc nhưng đầy sinh động trong lời ăn tiếng nói của người miền Tây.

 

chuyen-chu-nghia-2

-----

Nội dung: Anh Thư

Minh họa: Phùng Vịnh

Nguồn tham khảo: Huỳnh Công Tín. 2019. Chuyện địa danh và chữ nghĩa Nam Bộ. NXB Văn hóa - Văn nghệ.

Tin liên quan

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “TỔ BÀ CHẢNG”, “TỔ BÀ DỀNH”, “TỔ BÀ NÁI” - BỰ GÌ MÀ BỰ DỮ VẬY TRỜI!

Trong tiếng nói Nam Bộ, gặp cái gì to quá, bự quá, người ta đâu chỉ nói “bự lắm” là xong. Nhiều khi bà con mình nói nghe đã miệng hơn, như “tổ bà chảng”, “tổ bà dềnh”, “tổ bà nái”. Nghe một phát là biết liền, cái đó bự quá chừng, quá cỡ bình thường.
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “BÀ CỐ LUỸ BÀ CỐ LAI”, “NĂM THÌN BÃO LỤT” - XƯA LẮM RỒI, AI MÀ NHỚ CHO NỔI

Trong tiếng nói Nam Bộ, khi muốn nói một chuyện gì đó đã quá lâu, quá cũ người ta không nhất thiết phải dùng những mốc thời gian rõ ràng. Đôi khi, chỉ cần một câu nói dân dã như “từ thời bà cố luỹ bà cố lai” hay “hồi năm Thìn bão lụt” người nghe đã hiểu ngay chuyện ấy xưa lắm rồi.
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “CÀ LƠ PHẤT PHƠ” - NGHE QUA LÀ HIỂU MỘT KIỂU NGƯỜI

Trong giao tiếp hằng ngày của người Nam Bộ, có những cách nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại phản ánh khá rõ cách nhìn nhận con người. “Cà lơ phất phơ” là một cách gọi quen thuộc như vậy, thường được dùng khi nói về một kiểu sống thiếu sự ràng buộc, thiếu ổn định và không mấy nghiêm túc.
Xem chi tiết

CHUYỆN CHỮ NGHĨA PHƯƠNG NAM: “ĂN TA NI” NGHE NHƯ ĂN, HÓA RA LÀ MẶC

Bà con mình có khi nghe nói: “Chà! bữa nay ăn ta ni dữ ha!”, nghe cứ tưởng nhắc tới chuyện ăn uống, mà hóa ra lại là chuyện… ăn mặc.
Xem chi tiết